Thứ Sáu, 25 tháng 6, 2010

CHUYỆN LẠ :CON RUỒI SÉM LÀM TAN NÁT MỘT GIA ĐÌNH !!!

Con Ruồi




A.HOPETER gựi từ Mỹ
Con ruồi nhỏ, nhỏ xíu. Vậy mà cái nhỏ xíu đó đôi khi lại là nguyên nhân của những việc tày đình.

Rất có thể hai vợ chồng đâm đơn ra tòa ly dị nhau chỉ bởi một con ruồi. Ai mà lường trước được những việc thần kỳ đó!
Tôi ốm. Điều đó vẫn thỉnh thoảng xảy ra cho những người khỏe mạnh. Và vợ tôi pha cho tôi một ly sữa. Tôi nốc một hơi cạn đến nửa ly và phát hiện ra trong ly có một con ruồi. Con ruồi đen bập bềnh trong ly sữa trắng, "đẹp" kinh khủng!
Thế là mọi chuyện bắt đầu.
Tôi vốn rất kỵ ruồi, cũng như gián, chuột, nói chung là kỵ tất thảy các thứ dơ bẩn đó. Tối đang nằm mà nghe tiếng chuột bò sột soạt trong bếp là tôi không tài nào nhắm mắt được. Thế nào tôi cũng vùng dậy lùng sục, đuổi đánh cho kỳ được. Bằng không thì cứ gọi là thức trắng đêm.
Vậy mà bây giờ, một trong những thứ tôi sợ nhất lại nhảy tót vào ly sữa tôi đang uống, và đã uống, nói trắng ra là nhảy tót vào mồm tôi. Biết đâu ngoài con ruồi chết tiệt trong ly kia, tôi lại chẳng đã nuốt một con khác vào bụng. Mới nghĩ đến đó, tôi đã phát nôn.
Thấy tôi khạc nhổ luôn mồm, vợ tôi bước lại, lo lắng hỏi:
- Sao vậy anh?

Tôi hất đầu về phía ly sữa đặt trên bàn:
- Có người chết trôi kia kìa!

Vợ tôi cầm ly sữa lên:
- Chết rồi! Ở đâu vậy cà?
- Còn ở đâu ra nữa! - Tôi nhấm nhẳng - Chứ không phải em nhặt con ruồi bỏ vào ly cho anh à!

Vợ tôi nhăn mặt:
- Anh đừng có nói oan cho em! Chắc là nó mới sa vào!
- Hừ, mới sa hay sa từ hồi nào, có trời mà biết!

Vì tôi đang ốm nên vợ tôi không muốn cãi cọ, cô ta nhận lỗi:
- Chắc là do em bất cẩn. Thôi để em pha cho anh ly khác.

Tôi vẫn chưa nguôi giận:
- Em có pha ly khác thì anh cũng đã nuốt con ruồi vào bụng rồi!

Vợ tôi trố mắt:
- Nó còn trong ly kia mà!
- Nhưng mà có tới hai con lận. Anh uống một con rồi.
- Anh thấy sao anh còn uống?
- Ai mà thấy!
- Không thấy sao anh biết có hai con?

Tôi tặc lưỡi:
- Sao lại không biết? Uống vô khỏi cổ họng, nghe nó cộm cộm là biết liền.

Vợ tôi bán tính bán nghi. Nhưng vì tôi đang ốm, một lần nữa cô ta sẵn sàng nhận khuyết điểm:
- Thôi, lỗi là do em bất cẩn! Để em...

Tôi là tôi chúa ghét cái kiểu nhận lỗi dễ dàng như vậy. Do đó, tôi nóng nảy cắt ngang:
- Hừ, bất cẩn, bất cẩn! Sao mà em cứ bất cẩn cả đời vậy?

Vợ tôi giật mình:
- Anh bảo sao? Em làm gì mà anh gọi là bất cẩn cả đời?
- Chứ không phải sao?
- Không phải!

À, lại còn bướng bỉnh! Tôi nheo mắt:
- Chứ hôm trước ai ủi cháy cái quần của anh?
- Thì có làm phải có sai sót chứ? Anh giỏi sao anh chẳng ủi lấy mà cứ đùn cho em!
- Ái chà chà, cô nói với chồng cô bằng cái giọng như thế hả? Cô nói với người ốm như thế hả? Cô bảo tôi lười chảy thây chứ gì? Cô so sánh tôi với khúc gỗ phải không? Ái chà chà...

Thấy tôi kết tội ghê quá, vợ tôi hoang mang:
- Em đâu có nói vậy!
- Không nói thì cũng như nói! Cô tưởng cô giỏi lắm phỏng? Thế tháng vừa rồi ai làm cháy một lúc hai cái bóng đèn, tháng trước nữa ai phơi quần áo bị đánh cắp mà không hay? Cô trả lời xem!

Vợ tôi nhún vai:
- Anh lôi những chuyện cổ tích ấy ra làm gì? Hừ, anh làm như anh không bất cẩn bao giờ vậy! Anh có muốn tôi kể ra không? Tháng trước ai mở vòi nước quên tắt để cho nước chảy ngập nhà? Anh hay tôi? Rồi trước đó nữa, ai làm mất chìa khóa tủ, phải cạy cửa ra mới lấy được đồ đạc?

Tôi khoát tay:
- Nhưng đó là những chuyện nhỏ nhặt! Còn cô, năm ngoái cô lấy mấy triệu cho bạn bè mượn bị nó gạt mất, sao cô không kể luôn ra?
- Chứ còn anh, sao anh không kể chuyện anh đi coi đá gà bị mất xe? Rồi năm ngoái, ai nhậu xỉn bị giật mất điện thoại?

Cứ như thế, như có ma xui quỉ khiến, hai vợ chồng thi nhau lôi tuột những chuyện đời xửa đời xưa của nhau ra và thay nhau lên án đối phương, không làm sao dừng lại được. Tôi quên phắt là tôi đang ốm. Vợ tôi cũng vậy. Chúng tôi mải mê vận dụng trí nhớ vào việc lùng sục những khuyết điểm tầng tầng lớp lớp của nhau. Và thật lạ lùng, có những chuyện tưởng đã chìm lấp từ lâu dưới bụi thời gian, tưởng không tài nào nhớ nổi, thế mà bây giờ chúng lại hiện về rõ mồn một và chen nhau tuôn ra cửa miệng. Từ việc tôi ngủ quên tắt tv đến việc vợ tôi mua phải cá ươn, từ việc tôi bỏ đi chơi ba ngày liền không về nhà đến việc vợ tôi đi dự sinh nhật bạn đến mười hai giờ khuya v.v..., chúng tôi thẳng tay quậy đục ngầu quá khứ của nhau và vẽ lên trước mặt mình một bức tranh khủng khiếp về đối tượng.
Trời ơi! Thế mà trước nay tôi vẫn sống chung với con người tệ hại đó! Thật không thể tưởng tượng nổi! Tôi cay đắng nhủ thầm và bùng dậy quyết tâm phá vỡ cuộc sống đen tối đó. Tôi đập tay xuống bàn, kết thúc cuộc tranh cãi:
- Thôi, tra khảo hành hạ nhau thế đủ rồi! Tóm lại là tôi hiểu rằng tôi không thể sống chung với cô được nữa! Tôi ngán đến tận cổ rồi!

Vợ tôi lạnh lùng:
- Tùy anh!

Câu đáp cộc lốc của vợ không khác gì dầu đổ vào lửa. Tôi nghiến răng:
- Được rồi! Cô chờ đấy! Tôi làm đơn xin ly hôn ngay bây giờ!

Tôi lập tức ngồi vào bàn và bắt đầu viết đơn. Ngòi bút chạy nhoáng nhoàng trên giấy với tốc độ 100km/giờ.
Viết và ký tên mình xong, tôi đẩy tờ đơn đến trước mặt vợ. Cô ta cầm bút ký rẹt một cái, thậm chí không thèm liếc qua xem tờ đơn viết những gì.
Thế là xong! Tôi tặc lưỡi và thở ra, không hiểu là thở phào hay thở dài. Cuộc đời cứ như xi-nê-ma, nhưng biết làm thế nào được!
Ký tên xong, vợ tôi đứng lên và cầm lấy ly sữa.
- Cô định làm gì đấy?
- Đem đổ đi chứ làm gì!
- Không được! Để ly sữa đấy cho tôi! Tôi phải vớt con ruồi ra, gói lại, đem đến tòa án làm bằng cớ!

Đặt ly sữa xuống bàn, vợ tôi lẳng lặng đi vào phòng ngủ, đóng sập cửa lại. Trong khi đó, tôi hì hục lấy muỗng vớt con ruồi ra.
Tôi ngắm con ruồi nằm bẹp dí trên đầu muỗng và có cảm giác là lạ. Tôi đưa con ruồi lên sát mắt, lấy tay khảy nhẹ và điếng hồn nhận ra đó là một mẩu lá trà.
 
 Nguyễn Nhật Ánh 

Thứ Năm, 24 tháng 6, 2010

VẼ TRANH TRÊN ...LÔNG VŨ !!!???

BẠN CÓ TIN NGƯỜI NGHỆ SĨ CÓ THỂ VẼ TRANH THẾ NÀY ???
XIN MỞ ATTACHMENT ĐỂ XEM.
QUÀ CHO BẠN BÈ TỪ A.NGUYỄN TRỌNG ĐA (CPS L.59 Thủ đức)

Thứ Hai, 21 tháng 6, 2010

(HÌNH ) BÀN VỀ TRẠI HÈ CPS 2010




-Cuộc họp có :BĐD ,ĐD Nhóm Hố Nai,SG,TĐ,HT,BL, CPS trẻ, ĐD con cháu CPS
-Đã thống nhất được :
*Ban điều hành Trại (Các Anh KIÊN,HAI,THỐNG,TRUNG,LỢI)
*Địa điểm trại :Biển Hàm Tân (Khách sạn LAGI)
*Thời gian : Thứ Bảy+Chủ nhật (17+18/7/2010)
*Chi phí : 220 ngàn/người nếu ngủ Phòng máy lạnh ; 170 ngàn/người nếu ngủ tập thể.(Xe và ăn trưa 17/7 do các Nhóm tự tính toán)
*Đang vận động các Gia đình có điều kiện giúp kinh phí để hỗ trợ các gia đình khó khăn.
BĐD.CPS.VN

CHO NHAU NỤ CƯỜI

Mời nghe  hát CHO NHAU NỤ CƯỜI
Để Hồn ta bớt đi tăm tối !!!
Tim ta say vũ khúc vời vợi
Thênh thanh thay muôn nẻo đường đời !!!

Xin mở ATTACHMENT "cho nhau nụ cười.PPS"

CẬU BÉ MỒ CÔI !!!


Bài viết của ĐẶNG NGỌC (pháp)


Thằng bé lê la từ đầu đến cuối chợ, nhặt gì ăn nấy, khi miếng bánh rán, khi nửa quả chuối, lúc vài hạt bỏng ngô trong túi bóng còn sót lại… Mỗi lần có được thứ gì đó đút vào miệng, nó vui lắm, hai mắt sáng lên.
Tội nghiệp.
Con tôi nghe thấy ghen tị vứt đũa bỏ mứa bát bún chả. Nó được nuông chiều từ nhỏ. Sợ con thiệt thòi, thứ gì nó đòi tôi cũng đáp ứng, chỉ có một mặt con, không chiều sao được!
Nhưng mấy hôm nay tâm thần tôi bỗng khác. Tất cả là từ thằng bé ăn mày đó. Nó ở đâu đến đây? Chạm mặt lần đầu tiên là hôm nó chạy theo tôi gọi trả lại túi lạc rang, nét rạng rỡ hiện lên khuôn mặt nhem nhuốc thơ ngây. Mỗi lần ra chợ tôi lại đưa mắt kiếm tìm. Nhét vào tay nó vài ngàn đồng, tôi hỏi.
Cha mẹ đâu mà lang thang thế này?
Cháu không biết.
Sao không đi tìm?
Tìm mà chẳng thấy.
Lòng tôi trĩu xuống ngàn vạn tâm tư, có đêm tôi trằn trọc thao thức tới khuya cũng chỉ vì nghĩ đến nó. Chồng bảo tôi rỗi hơi, có lẽ tôi rỗi hơi thật. Nó chẳng máu mủ cũng chẳng phải hàng xóm thân quen. Nhưng… sao bao nhiêu câu hỏi cứ dồn về nó! Thằng bé giờ này chắc vẫn đang lang thang. Hôm nay xin được những gì? Ăn gì? Mà có gì ăn chưa? Nó ngủ thế nào? Mùa đông quá lạnh, mùa hè quá nóng, lấy đâu chăn ấm màn che? Khi mưa gió, nó trú ở đâu? Ma lớn bắt nạt ma bé, ma cũ bắt nạt ma mới đầu đường xó chợ đâu chẳng có, nó đã bị bắt nạt bao nhiêu lần rồi? Nó trôi dạt tự bao giờ? Không cha mẹ còn anh em hàng xóm… Đằng này hỏi gì cũng lắc. Con tôi chưa một lần chịu cực. Phải chăng vì thế mà con thành ông tướng nhỏ? Mười người thì chín người bảo con láo. Lỗi tại mẹ cha, giờ thành nếp rồi. Như thằng bé ăn mày kia, ngoan thành nếp, mà ai dạy nó? Mười tuổi đầu, nó còn quá nhỏ để có thể biến thành đại ca “xóm liều”. Bao giờ nó biến thái? Năm năm… mười năm… Mà liệu rằng nó có thể biến thái nổi không? Chừng ấy năm víu vá vào xã hội này để tồn tại được thì công nhận sức sống con người thật lớn.
Nghe khen thằng bé, con tôi vứt đũa hờn dỗi. Chồng tôi hỏi:
Sao đến bữa cơm em lại lôi chuyện không đâu ra nói thế?
Chợt nghĩ đến thì em nói thôi. Ăn cơm đi con kẻo lại đói.
Con ghét nó, mẹ không yêu con nữa.
Mẹ yêu con mà?
Thế mẹ phải mua áo cho con, mẹ hứa đi.
Ừ, mẹ hứa.
Tôi đưa con đi mua áo. Hơn hai tiếng đồng hồ lựa chọn nó cũng ưng một chiếc, chiều được thằng bé tôi cũng hết hơi. Lúc về, hai mẹ con ăn kem bên đường. Sực nhớ, tôi mua chiếc ốc quế mang cho thằng bé ăn mày. Nó reo lên. Những kẻ ăn mày thường tìm thấy niềm vui quanh bãi rác phải chăng quá đúng? Thế giới này bao giờ cho hết ăn mày? Trái tim những người cha người mẹ kia vứt đâu vậy nhỉ?
Mẹ của tao chứ mẹ của mày à?
Con tôi nạt nộ thằng bé ăn mày rồi giật cây kem trong tay nó ném đi. Tôi giận mà không nỡ đánh con, chỉ thấy tự buồn bực bản thân. Chồng bảo tôi lại rỗi hơi. Anh bất bình về việc tôi vì việc nhỏ mà mắng con. Tôi hỏi:
Lương tâm anh để đâu rồi?
Để vào con và em đó. Anh thấy anh chỉ có trách nhiệm và yêu thương hai mẹ con em thôi. Em thương được hết trẻ em mồ côi trên thế giới này không?
Tôi không nói nữa, có lẽ tôi và anh sẽ cãi nhau cả ngày nếu như tôi tiếp tục bênh vực thằng bé ăn mày đó. Tôi có nên gây chiến với mái ấm của mình không? Không là tốt nhất. Chồng con yêu tôi, thế thì lý gì tôi để ý người ngoài? Trái tim tôi nhỏ lắm.
Những người dốc tiền túi ra cưu mang trẻ em lang thang cơ nhỡ là vĩ nhân!
Tôi không có gan nhận một đứa con nuôi. Tôi còn phải chăm lo cho gia đình mình. Hay là tôi xin cho thằng bé một công việc gì đấy? Nó có thể rửa bát cho một quán ăn, nó sẽ có cơm. Sáng mai chủ nhật tôi sẽ tìm việc cho bé, bé ạ.
Nhưng chủ nhật vợ chồng hay ngủ nướng. Tôi không vượt qua được cái lười. Dọn dẹp nhà cửa đã mất cả đống thời gian. Trong lúc ấy tôi chỉ nghĩ sẽ nấu món gì. Đầu óc tôi đôi khi có lướt qua thằng bé ăn mày nhưng hình ảnh còm còm tội nghiệp không đọng lại.
Mẹ, cho con đi chơi.
Chơi ở đâu?
Con thích đi bơi.
Tôi chiều quí tử. Ngang qua chợ thấy có đám đông láo nháo vòng trong vòng ngoài cạnh vỉa hè gần cổng ra vào, sợ con nhìn thấy tai nạn đêm nằm mơ nên tôi đi thẳng. Chiều qua đoạn đường ấy, không còn đám đông, chỉ thấy máu khô loang lổ bám đường. Mai kia người qua xe lại, vết tích tai nạn sẽ biến mất cả trên đường lẫn trong tâm trí người chứng kiến.
Hai mẹ con ăn kem. Nghĩ đến thằng bé ăn mày, tôi ngó quanh quẩn. Khi vào chợ mua rau cũng không thấy nó lảng vảng. Tôi hỏi:
Thằng bé ăn mày bạt vía đâu nhỉ?
Nó lên trời rồi - Chị hàng rau nhét bó cải xoong vào túi bóng đáp.
Chị khéo đùa.
Tai nạn lúc đầu giờ chiều đó… Khổ thân…
Tai nạn?
Ai bảo ngu! Nhìn thấy một thằng móc túi người ta nó hét ầm lên, thằng kia quay lại xô cho một cái thật mạnh trả thù, ai ngờ nó ngã vào đầu taxi, nghe nói chưa đến viện đã vào nhà xác. Cứ ngơ đi thì chẳng đến nỗi phải chết…
Tôi run run như làm điều bất chính.
Trên đời này còn nhiều ăn xin lắm. Trái tim tôi nhỏ bé và ích kỷ. Bao nhiêu kẻ như con tôi hằn học với ăn mày? Bao nhiêu kẻ như chồng tôi vô cảm với ăn mày? Bao nhiêu kẻ như tôi nghĩ đến ăn mày nhưng lại không làm gì cho họ? Giá như sáng nay tôi đưa thằng bé đi xin việc… Mà giá như có tác dụng gì? Thằng bé đã chết!
Tôi thu lu bó gối đầu giường. Những vệt máu khô loang lổ bóc khỏi mặt đường tiến lại phía tôi và khóc.
Bên cạnh, chồng tôi vẫn ngủ say, miệng anh khe khẽ cười.

Chủ Nhật, 20 tháng 6, 2010

"CÁC ANH CHỊ BẢO TA LÀ AI ???"


"Thầy là Đấng Kitô của Thiên Chúa"..
(Xin về từ trang PETRUS TRẦN )
Jun 19, '10 1:13 AM
for everyone
  "Thầy là Đấng Kitô của Thiên Chúa"
************ 

Sau những ngày Đức Giêsu và các môn đệ cùng nhau nhịp bước đồng hành “rảo qua các làng mạc loan báo Tin Mừng”; và sau biến cố gây chấn động toàn vùng Betsaida với phép lạ hóa năm chiếc bánh và hai con cá cho hơn năm ngàn người ăn no nê. Đức Giêsu trở về trong tâm tình hướng về Chúa Cha. Ngài tách  biệt riêng để “cầu nguyện một mình”(Lc 9,18).
Thật không thể tưởng tượng; chỉ trong một thời gian ngắn. Ấy thế mà “danh tiếng Người đồn ra khắp xứ Xyri”(Mt 4,24). Đã có biết bao câu hỏi được đặt ra với những tin đồn tốt xấu lẫn lộn về Người.
Hôm nay nhân lúc “Các môn đệ cũng ở đó với Người”. Đức Giêsu liền hỏi các ông : “Dân chúng nói Thầy là ai ?”(Lc 9,18)…
Có lẽ chưa có lúc nào bầu không khí trong nhóm các môn đệ lại sôi động như lúc này. Chẳng khác nào một cuộc điều trần trước “lưỡng viện quốc hội”. Những tin đồn liên quan đến Đức Giêsu đã được các ông tường trình lại một cách cặn kẽ. Nào là dân chúng đồn rằng Thầy thế này…  Nào là thiên hạ phao tin rằng Thầy thế kia…v.v…
Có vẻ như Đức Giêsu không ngạc nhiên lắm về những tin đồn đó. Không ngạc nhiên bởi nếu những gì Ngài đã giảng dạy; như kêu gọi mọi người “hãy sám hối vì Nước Trời đã đến gần” (Mt 4,17); hoặc những phép lạ Ngài đã làm; từ sự kiện “hóa nước thành rượu tại tiệc cưới Cana” cho tới phép lạ “cho con trai một bà góa thành Nain sống lại” (Lc 7,11). Thì cũng vậy; một Gioan tẩy giả cũng đã kêu gọi mọi người “hãy sám hối”… Một Êlia cũng đã nhờ lời cầu nguyện với Đức Chúa mà “hũ bột và vò dầu” của một bà góa ở Xarepta “không vơi và chẳng cạn”(1V 17,14)… Con trai của bà “bệnh tình trầm trọng đến nỗi đã tắt thở” cũng đã được “Đức Chúa nghe tiếng ông kêu cầu, hồn vía đứa trẻ trở về với nó, và nó sống”(1V 14,22).
So sánh những sự kiện trên; Thật đúng là chẳng có gì ngạc nhiên khi dân chúng đã không ngần ngại bảo rằng “Đức Giêsu là ông Gioan Tẩy Giả… là ông Êlia… (hoặc có thể) là một trong các ngôn sứ thời xưa đã sống lại”(Lc 9,19)
Một chút tâm tình…        
Thật ra điều Đức Giêsu quan tâm đến; đó là thái độ của các môn đệ. Ngài muốn biết các ông suy nghĩ gì! Cảm nhận được gì… sau những ngày tháng đã được nghe tận tai; thấy tận mắt những gì Ngài đã giảng dạy và đã làm.
Khi hỏi các môn đệ rằng : “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai ?”. Đức Giêsu không chỉ muốn các ông xác tín lại niềm tin của mình qua sự nhận định về “Con Người” thật của Ngài. Đức Giêsu còn muốn các môn đệ nhận rõ đâu là sứ mạng mà Ngài sẽ thực hiện trong một tương lai gần.
Thật vậy, ngay sau khi “niên trưởng” Phêrô tuyên tín “Thầy là Đấng Kitô của Thiên Chúa”. Đức Giêsu liền “giải mã” ngay cho các ông biết “vai trò và sứ mạng” của Ngài đến thế gian là để “chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng các kinh sư loại bỏ, bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ trỗi dậy” (Lc 9,22).
Một phút suy tư…
Đã hơn hai ngàn năm; vẫn không thiếu những lời đồn đại về Đức Giêsu. Trước sự bùng nổ của phương tiện truyền thông - những “lời đồn đại” về Đức Giêsu rất đa dạng và theo nhiều định hướng khác nhau.
Không thiếu những bài viết hết sức văn vẻ “bảo rằng” Đức Giêsu với sự chết và sống lại của Ngài để chuộc tội nhân loại; chỉ là một nhân vật tưởng tượng của tôn giáo. Không thiếu những ngòi bút mô tả tôn giáo chỉ là  “thứ thuốc phiện ru ngủ dân chúng”…
Nghệ thuật thứ bảy với một Dan Brown cùng sự cộng tác đắc lực của đạo diễn Row Howard đã cho ra đời bộ phim “The Da Vinci code” như muốn “xóa sổ” Kitô giáo ra khỏi thế giới này.
Trước trào lưu thế tục hóa cho rằng Thiên Chúa đã chết. Là một Kitô hữu; mỗi chúng ta sẽ làm gì để “tái trả lời” cho mọi người biết “Đức Giêsu–Ngài là ai ?” !
Chúng ta sẽ tạo những Website chuyên đề về Đức Giêsu ! Chúng ta sẽ tạo những blog cá nhân “post” lên những bài thần học hộ giáo ! Hoặc có thể là những bài chia sẻ về những ơn phúc mà Thiên Chúa đã tặng ban !
Và phải chăng; sẽ là tuyệt vời hơn nếu chúng ta  sống trọn đời mình; phản ảnh trung thực một Đức Giêsu; dám “từ-bỏ-chính-mình, vác thập giá mình hằng ngày”. Thập giá của tình yêu thương;“không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù” (1Cor 13,4-5) và sẵn sàng “hy sinh mạng sống mình vì người mình yêu”(Ga 15,…13) !!!
Vâng, làm những việc đó; chúng ta không chỉ “tái khẳng định” lời tuyên tín của Phêrô khi xưa rằng “Thầy là Đấng Kitô của Thiên Chúa” mà chúng ta còn “tái trả lời” cho mọi người biết rằng Đức Giêsu Kitô. Ngài chính là Thiên Chúa. Một Thiên-Chúa-của-tình-yêu.

               Petrus.tran